Sign up
Tạp chí Sông Châu số 79 - số xuân Canh Dần
hoangtrongmuon | 07 Feb, 2010, 22:06 | Phê bình | (18 Reads)

tạp chí SÔNG CHÂU số 79


(Tạp chí sáng tác, nghiên cứu phê bình văn học nghệ thuật của Hội Văn học nghệ thuật Hà Nam, 2 tháng 1 số)




(Ảnh trên: Bìa tạp chí Sông Châu số 79)


Được phát hành vào đúng ngày Lễ Tổng kết hoạt động năm 2009 của Hội văn học nghệ thuật của Hà Nam, sáng ngày 3 - 2 - 2010 nên các hội viên có nhiều thời gian để trao đổi, bàn luận về chất lượng, nội dung, hình thức của tờ tạp chí Sông Châu số 79, số xuân Canh Dần này. Tôi là người chịu khó đọc tạp chí vào loại Nhất của Hội, lại hay tham gia ý kiến phê bình, đóng góp, đánh giá nhưng từ số trước, tôi đã chẳng buồn đọc nhiều và số này thì tôi cũng thực sự không còn thấy hào hứng để đọc và nhận xét nữa. Nhưng trước những đánh giá, tôi thấy rất xác đáng của nhiều hội viên, tôi cũng chỉ ghi chép lại một vài ý kiến.

Hầu hết các hội viên đều nhận thấy hai điểm rất đáng chú ý của số tạp chí 79 này. Thứ Nhất là số này, mặc dù là số Xuân, số mừng Đảng, mừng Xuân nhưng lại không có bất kỳ lời chúc tết nào, bài viết nào của Lãnh đạo Tỉnh uỷ, HĐND, UBND tỉnh Hà Nam chúc mừng thành tựu và khẳng định vai trò của văn nghệ sĩ Hà Nam trong thời kỳ xây dựng phát triển này. Đây là điều từ trước tới nay chưa xảy ra nên nhiều hội viên cảm thấy hoang mang, lo rằng, không biết có phải Tỉnh uỷ, HĐND, UBND vì quá bận việc mà quên mất sự có mặt của họ trong đời sống kinh tế xã hội ở Hà Nam hiện nay không. Hay do Ban biên tập, Thường trực Hội không sang xin bài viết. Tự dưng nhiều văn nghệ sĩ thấy mình tội nghiệp vì ngày tết cũng không được lãnh đạo Đảng và Chính quyền ở tỉnh để ý, dù chỉ là bài viết ngắn, ngoài tấm thiệp chúc tết in trên tạp chí ra.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213846

Văn học nghệ thuật Hà Nam - một năm nhìn lại
hoangtrongmuon | 05 Feb, 2010, 20:54 | Chung | (21 Reads)

VĂN HỌC NGHỆ THUẬT HÀ NAM

Một năm nhìn lại


(Một số hình ảnh về Lễ Tổng kết và Triển lãm ảnh của Hội VHNT Hà Nam xem tại địa chỉ: http://hoangtrongmuon.blogtiengviet.net/2010/02/03/p863239#more863239 )




(Ảnh trên: Nghệ sĩ nhiếp ảnh Hữu Chiến, Trưởng bộ môn Nhiếp ảnh Hội VHNT Hà Nam)


Sáng nay, thứ tư ngày 3 - 2 - 2010, Hội Văn học nghệ thuật Hà Nam tổ chức tổng kết hoạt động văn học nghệ thuật ở Hà Nam trong năm 2009. Những ngày cuối cùng của năm Kỷ Sửu đang dần trôi qua, một năm với nhiều hi vọng vào sự đột phá, vào không khí văn nghệ khởi sắc dưới sự điều hành của Ban chấp hành khoá mới bắt đầu nhiệm vụ của mình từ những ngày đầu năm 2009, đã không thành hiện thực.


Nỗi thất vọng, cũng như nỗi buồn đọng trên mi mắt của nhiều hội viên về dự. Mặc dù bản báo cáo tổng kết của Ban chấp hành Hội vẫn dày dặn với những trang giấy A4 dày đặc chữ, đã được đăng tải cả trên tạp chí Sông Châu số xuân Canh Dần 2010 nhưng chẳng ai đủ kiên nhẫn để ngồi nghe. Mặc dù vẫn khá ầm ĩ với việc khai mạc triển lãm 80 bức ảnh của 14 hội viên bộ môn Nhiếp ảnh đã lao động cật lực trong một năm mới có, nhưng cuộc tổng kết cũng chẳng mang lại sắc thái cũng như không khí mới mẻ mà người ta mong đợi. Nó cũng không thể làm cho mọi người phấn khởi vui vẻ hơn. Nó cũng không làm cho không khí những ngày cuối năm ở cái trụ sở Hội tụ tập hầu hết các văn nghệ sĩ trong tỉnh Hà Nam trở nên ấm áp hơn, những cái bắt tay thân tình hơn và ít hờ hững hơn, những cái nhìn nhau thân thiết hơn chứ không chỉ là cái nhìn lướt qua chiếu lệ. Trái lại, nó khá ảm đạm, khá gay gắt, khá mệt mỏi. Và các hội viên đến đây dự tổng kết phần nhiều chỉ muốn có cơ hội gặp nhau để xem mọi người gầy béo thế nào, sức khoẻ và công việc trong thời gian qua ra sao. Đó là dịp để mọi người trút bầu tâm sự và việc tổng kết trở nên khá lạc lõng, dù phải công nhận Ban chấp hành đã cố gắng rất nhiều.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213463

Mùa xuân đến sớm (truyện ngắn)
hoangtrongmuon | 31 Jan, 2010, 20:54 | Truyện ngắn | (23 Reads)
MÙAXUÂNđếnsớm


Truyện ngắn




Mới tờ mờ sớm, trời lạnh ngắt, tê cóng cả người. Chẳng ai muốn chui ra khỏi chăn vào cái giờ này, kể cả có thức giấc cũng cứ nằm yên như vậy để cảm nhận một buổi sáng trong lành, nhất là với sinh viên sống trong kí túc xá. Chợt có tiếng u Cầm quát tháo ngoài hành lang đầy vẻ hách dịch, giọng lanh lảnh như tiếng chuông ngân, khua cả dãy nhà thức hết dậy:
- Dậy! Dậy mà dọn vệ sinh trong phòng đi. Dọn nhanh lên. Đoàn kiểm tra của Đại học Quốc gia đến bây giờ đấy.


Vừa là lớn, U vừa đấm bình bịch vào những cửa phòng mà U đã đi qua làm náo loạn cả lên như có cháy. Cứ vài hôm U lại đi khua một lần như thế để mọi người dọn vệ sinh trong phòng. Có lẽ không dãy nhà nào đặc biệt như dãy nhà này, các phòng ở chủ yếu là nam sinh viên nên rất lười dọn vệ sinh, thậm chí tiện đâu vứt đấy. Vì thế mà sáng nào cũng có lao công dọn dẹp hành lang nhưng chỉ được chừng năm, mười phút là lại đầy giấy rác, bẩn thỉu như chưa hề được quét dọn bao giờ. U quản lí dãy nhà này vì vậy cũng trở nên đanh đá hơn và mệt hơn. Nhưng không có người quản lí như u Cầm, có lẽ dãy nhà này đã trở thành một bãi rác với đủ các mùi vị rất khó ngửi.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=212478

Nói với em (thơ)
hoangtrongmuon | 27 Jan, 2010, 22:28 | Thơ | (25 Reads)

nóiVỚIem




Anh đã về ký túc một chiều đông
Thứ Bảy mưa rơi, lá rụng đầy góc phố
Em một mình ngồi bên ô cửa sổ
Đếm thời gian cho vơi nỗi nhớ nhà.

Trời đang lạnh dần, em đã biết chưa
Chút gió bơ vơ có gợi hoài nỗi nhớ?
Áo len ấm nhớ bàn tay mẹ
Bữa cơm chiều có bằng bữa cơm quê?

Em bây giờ chắc khác lắm ngày xưa
Không nhõng nhẽo như những ngày bên mẹ
Chẳng được khóc nhè để bố thương bố dỗ
Chẳng được đòi quà bà sau mỗi buổi chợ trưa...

Mấy đông rồi em sống xa quê
Ngày sinh nhật vào cuối mùa nước lũ
Mẹ vẫn bảo: Số con này cũng khổ
Em đừng buồn, rồi mọi chuyện sẽ qua.


1995.


Hoàng Trọng Muôn
(In trong tập: Về quê nội - Thơ - NXB Thanh Niên, 2000)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211748

Tản mạn về tết Nguyên đán (tản văn)
hoangtrongmuon | 20 Jan, 2010, 19:58 | Tản văn | (132 Reads)

tảnmạn VỀ

TẾT
NGUYÊNĐÁN


Tản văn





Một năm có bốn mùa và bao giờ mùa xuân cũng là mùa đẹp nhất, mùa mở đầu. Mùa xuân lại bắt đầu bằng Tết Nguyên đán. Tết là do chữ "tiết" đọc chệch ra mà thành. Nguyên đán là buổi sớm đầu tiên. Tết Nguyên đán được người Việt gọi là Tết Cả. Tết được bắt đầu tính từ thời khắc giao thừa của một năm mới, từ ngày mồng Một tháng Một âm lịch.


Tuy vậy, trước đó nhiều ngày, không khí tết đã bắt đầu. Từ ngày hai mươi ba tháng Chạp, sau lễ đưa tiễn ông Táo về trời thì việc chuẩn bị tết nhất đã náo nức hơn bao giờ hết. Dù lúc này, công việc đồng áng, mùa màng của nhà nông cực kỳ bận rộn với những toan tính cho một vụ mùa sắp tới, nhưng việc sắm sửa Tết với rất nhiều thứ như lá bánh, vàng hương..., việc lau dọn bàn thờ tổ tiên, sửa sang, trang trí nhà cửa, chuẩn bị gói bánh chưng... đã mang không khí tết đến với mọi nhà.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=210362

Bệnh thành tích ở THPT Duy Tiên B - Hà Nam
hoangtrongmuon | 15 Jan, 2010, 22:03 | Chung | (71 Reads)

MỆT MỎI VỚI BỆNH THÀNH TÍCH

Ở TRƯỜNG THPT DUY TIÊN B - HÀ NAM




(Ảnh trên: Hội đồng sư phạm trường THPT Duy Tiên B - Hà Nam)


Mấy anh bạn của tôi sau khi dạy xong tiết hội giảng cấp cụm cách đây chưa lâu, về than ngắn thở dài, vừa bực bội kể lể, than vãn, vừa chán nản, mệt mỏi. Chả là những người đi dạy cùng anh trong đợt hội giảng đó đã luôn tìm cách săn đón, chạy chọt Ban giám khảo, rất thô lỗ, trắng trợn mà các anh không thể phàn nàn với ai được. Rồi các anh kết luận: "Nếu không bị ép phải đi hội giảng thì tốt nhất nên làm một giáo viên bình thường thôi chứ phấn đấu mệt lắm. Vừa ức chế, vừa bực mình!".

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=209378

Buổi sáng ở kí túc xá (truyện ngắn)
hoangtrongmuon | 10 Jan, 2010, 22:53 | Truyện ngắn | (110 Reads)

BUỔI SÁNG Ở KÝTÚCXÁ

Truyện ngắn




Có con gì đó đốt vào chân tôi đau điếng làm tôi giật mình tỉnh giấc. Theo phản xạ tự nhiên, tôi lấy tay gãi gãi vàơ chỗ vừa bị đốt rồi lại lăn ra ngủ. Lại bị đốt đau điếng làm tôi hoảng hốt ngồi chồm dậy. Ngủ trong màn thế này thì làm gì có muỗi? Chẳng lẽ lại bị chuột cắn chân? Lũ chuột đói ăn vẫn thỉnh thoảng gặm chân bọn nằm dưới giường tầng một. Những nếu là chuột cũng chỉ cắn một lần rồi thôi chứ. Chẳng lẽ chúng không sợ người? Hay là chiếu của giường tôi có rận? Thế thì nguy mất. Tôi chỉ kịp nghĩ vậy và vội tìm xung quanh bằng những động tác dò dẫm. Chợt thằng Hoà chui vào giường tôi, cười nhăn nhở:
- Dậy thôi, làm gì mà ngủ khoẻ thế?

Tôi ngáp dài một cái đến sái quai hàm rồi hỏi bằng một giọng ngái ngủ:
- Mấy giờ rồi?
Hoà đưa tay bịt mồm tôi lại, giọng thì thào:
- Nói khẽ chứ, chúng nó dậy cả bây giờ. Mới bốn rưỡi thôi.
- Thế thì dậy làm gì sớm?

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=208504

Xuống phố đêm giao thừa (tản văn)
hoangtrongmuon | 03 Jan, 2010, 00:35 | Tản văn | (103 Reads)
xuốngphố ĐÊMGIAOTHỪA


Tản văn




Mặc dù biết tối nay trong ký túc xá có tổ chức dạ hội lớn "Chào năm 2000" nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy bồn chồn, xốn xang, một cảm giác rất nguyên sơ của một đứa trẻ mong Tết về khi lũ bạn rủ tôi xuống phố đón giao thừa.


Có lẽ cái hanh khô, se lạnh, cái rét ngọt len trong từng ngõ ngách của phố phường Hà Nội đã làm cho không khí buổi giao thừa trở nên thiêng liêng và ấm cúng đến lạ kỳ. Tôi cảm nhận như cả Hà Nội đổ xuống đường đón chào năm mới. Chưa bao giờ tôi thấy những con đường Hà Nội đông người như vậy. Người tràn xuống lòng đường, loang đi khắp nơi đầy ăm ắp và di chuyển một cách chậm chạp. Chưa bao giờ tôi thấy đông học sinh, sinh viên như hôm nay. Có lẽ, tất cả sinh viên trong ký túc xá đều bỏ mặc đêm hội của trường mình mà kéo nhau đổ xuống đường để tìm cảm giác mới lạ của buổi đầu năm và chờ đón sự cố Y2K(*).

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=207084

Giận hờn (thơ)
hoangtrongmuon | 28 Dec, 2009, 22:30 | Thơ | (85 Reads)

giậnHỜN




Có mỗi buổi chiều ấy thôi
Anh không đến đón như lời hẹn em

Nào đâu anh đã vội quên
Cơn mưa bất chợt cho nên... lỡ rồi...

Sao em chẳng chịu tin tôi
Cứ giận hờn mãi khổ tôi dỗ dành

Nếu em chẳng để làm lành
Em đi đường khác, thôi đành... mình tôi.


Tháng 8 - 1997


Hoàng Trọng Muôn
(In trong tập: Về quê nội - Thơ - NXB Thanh Niên, 2000)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=206131

Bốn tuần quân ngũ (tản văn)
hoangtrongmuon | 21 Dec, 2009, 18:59 | Tản văn | (101 Reads)

bốn tuần QUÂN NGŨ

Tản văn



Cái nắng tháng Tám còn bỏng rát, oi nồng như ngày nào còn tiếng ve kêu, phượng nở của tiết trời mùa hạ. Hơn một tháng nghỉ hè dường như còn quá ít ỏi so với nỗi nhớ nhà của sinh viên năm thứ nhất. Thế nhưng, khi chân ướt chân ráo lên trường, mọi người đã hăng hái chuẩn bị làm anh bộ đội cụ Hồ. Cũng là "lính nghĩa vụ" đấy chứ nhưng chúng tôi không phải khám tuyển như những người vào bộ đội, cũng chẳng nhàn tênh với một chiếc gậy tre thay cho súng và một quả lựu đạn đẽo bằng gỗ để tập quân sự trong một tuần như ngày còn học phổ thông. Bốn tuần quân ngũ cũng dãi nắng dầm mưa, vất vả nên ai cũng đen sạm đi nhưng trông lại chững chạc chứ không "bột" như ngày chưa làm lính. Mấy bạn gái lớp A6 - K46 còn cười thật hồn nhiên: "Có gian khổ mới hiểu và yêu người lính hơn, mới không để các anh phải chờ hồi âm lâu khi gửi thư về trường".

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=204880

Quê nội (truyện ngắn)
hoangtrongmuon | 14 Dec, 2009, 20:45 | Truyện ngắn | (112 Reads)

Quê nội

Truyện ngắn




Chiếc xe khách lắc la lắc lư theo những chiếc ổ voi trên đường làm cho hành khách trên xe lúc thì ngửa hết ra đằng sau, có lúc lại lao đầu chúi về phía trước. Nhiều người bắt đầu say xe, nôn oẹ, mặt tái nhợt cắt không còn một giọt máu. Mùi thực phẩm, mùi hơi người cộng với mùi do hành khách vừa nôn ra còn vương lại một ít trên thành xe chua chua làm cho tôi cảm thấy váng vất đầu.

Xe chạy vào một con đường thôn dã rợp bóng cây bạch đàn hai bên, xung quanh là bạt ngàn lúa rộng mênh mông, thẳng cánh cò bay, nhìn đến hút tầm con mắt. Cánh đồng quê thân thuộc làm cho tôi cảm thấy sảng khoái trong lòng. Tôi nhắm mắt lại, cảm tưởng như mình đang bị hoà tan đi trong không khí trong lành, yên tĩnh của làng quê, trong mùi thơm của lá bạch đàn đang cháy, nổ lốp bốp trong bếp lửa từ một ngôi nhà ven đường. Có lẽ bây giờ, ở nhà mẹ cũng đang chuẩn bị bữa cơm chiều. Mẹ lại đon đả chạy ra ngoài đầu ngõ mua vài bìa đậu về nấu sốt cà chua. Bao giờ cũng vậy, biết tôi về quê là mẹ lại làm những món ăn mà ngày xưa tôi thích.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=203661

Nhìn lại 10 năm thơ Hà Nam (Phê bình)
hoangtrongmuon | 07 Dec, 2009, 19:50 | Phê bình | (130 Reads)

NHÌN LẠI 10 NĂM THƠ HÀ NAM:

ĐANG CHỜ QUẢ CHÍN TRÁI MÙA


Phê bình




1. Quay đi ngoảnh lại, chẳng mấy chốc đã được 10 năm kể từ ngày tái lập tỉnh Hà Nam và thành lập Hội Văn học tỉnh (1997- 2007). 10 năm là một chặng đường chưa dài cũng không phải là ngắn, mà đủ cho một sự định hình của thơ trong dòng chảy của đời sống văn hoá. 10 năm, người ta có thể làm được rất nhiều việc nhưng cũng rất khó để tìm ra những gương mặt mới, những phong cách mới, những sự thể hiện mới. Có lẽ vì thế mà lâu nay, người ta vẫn chỉ gặp những gương mặt quen thuộc, cũ kỹ với phong cách và bút lực đều đều, dễ lẫn, dễ quên, thậm chí có phần đuối hơn so với ngày còn là Hà Nam Ninh, Nam Hà. Có lẽ vì thế mà những người yêu thơ và hi vọng vào tương lai của thơ Hà Nam vẫn mỏi mòn chờ đợi một sự bứt phá hay chí ít cũng là sự khẳng định được phong cách riêng, đời sống riêng, dòng chảy riêng của thơ Hà Nam trong dòng chảy xô bồ, ồ ạt của thơ thị trường.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=202279

Mùa hoa lộc vừng (thơ)
hoangtrongmuon | 30 Nov, 2009, 21:22 | Thơ | (146 Reads)
mùa HOA lộc vừng



Em chẳng về thăm lại góc vườn xưa
Mỗi độ tháng Mười, hoa lộc vừng rực rỡ
Anh giả làm chồng, em ngoan hiền làm vợ
Đám cưới chúng mình thành cổ tích ấu thơ...

Em biết không mỗi khi trời đổ mưa
Con đường cũ nhặt lá rơi nhiều quá
Anh run rẩy trong gió mùa lạnh giá
Nhớ nôn nao, ấm áp một ánh nhìn.

Con đường xưa lặng lẽ đếm thời gian
Cây lộc vừng đã bao mùa thay lá
Anh lang thang như một người xa lạ
Bỗng giật mình thảng thốt gọi tên em...

Trời tháng Mười cái rét cũng ngọt hơn
Hoa lộc vừng thả từng chùm lửa đỏ
Mùa đông xa xôi, mùa đông thành quá khứ
Mỗi mùa hoa thao thức gọi em về...


Tháng 10 - 2001




Hoàng Trọng Muôn
(In trong ĐI QUA MÙA THU - Tập thơ - NXB Thanh Niên, 2004)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=200829

Đối mặt với thành tích ảo
hoangtrongmuon | 25 Nov, 2009, 20:24 | Chung | (165 Reads)

GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO:

đối mặt với


THÀNH TÍCH ẢO



Dạo này, đứa cháu con của chị gái tôi đang học lớp 4 tỏ ra rất lười học. Tôi phàn nàn thì anh chị chỉ biết lắc đầu và bảo là đã hết cách vì cũng đã dỗ dành, doạ nạt, phạt đánh đòn... đều làm tất tần tật nhưng chẳng ăn thua gì. Cứ đi học về là cháu vứt cặp sách ra đấy, đi chơi, có khi nằm đọc truyện tranh, nếu bị nhắc nhở thì nằm ngủ và lầm lầm, lì lì chẳng chịu nói gì. Tôi lo quá, tìm cách động viên và hỏi cháu thì cháu trả lời rất hồn nhiên: "Ối đứa lớp cháu chẳng biết một chữ gì, bố mẹ chẳng bắt học bao giờ, cho chơi cả ngày mà vẫn được thưởng giấy khen". Ra là vậy. Thảo nào, mấy năm trước, khi được thưởng giấy khen, lần nào cháu cũng bắt tôi phải ép nhựa cho bằng được, nhưng dịp cuối năm học vừa rồi, cháu nhất định không cho tôi ép nhựa mà gấp làm tư tờ giấy khen kẹp vào quyển sách cất đi chứ nhất định không chịu cho cho treo lên khung nữa. Thì ra, ngay cả học sinh tiểu học cũng đã cảm nhận được sự không công bằng trong học hành, thi cử và cũng nhụt chí phấn đấu đến vậy, thật là đáng lo lắng.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=199841

Kỷ niệm ngọt ngào (tản văn)
hoangtrongmuon | 20 Nov, 2009, 22:03 | Tản văn | (203 Reads)

KỶNIỆMNGỌTNGÀO

Tản văn




Tôi yêu những ngày 20-11, yêu những năm tháng sinh viên ngắn ngủi nhưng giàu ước mơ, nhiều khát vọng. Đó là những năm tháng tôi được sống hết mình, được làm việc, được hoạt động bằng cả sức mạnh và lòng nhiệt tình của tuổi trẻ. Đó là những năm tháng với bao buồn vui trong vòng tay bè bạn mà mỗi khi đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, ký ức lại ùa về trong tôi với bao kỷ niệm ngọt ngào.

Năm vào trường Đại học Sư phạm Hà Nội, tôi còn khù khờ và khép mình lại với tất cả mọi chuyện xung quanh. Chẳng quen ai, chẳng chơi bời gì, cứ lầm lũi đến giảng đường như một con rùa bò quanh xó cửa. Ngày 20-11, đứa bạn trong Đại học Sư phạm Huế gửi ra cho tôi một tấm thiệp và ba phong kẹo cao su để giúp tôi gặm nhấm nỗi buồn khi nằm dài ở nhà. Cũng thật lạ, cái không khí háo hức, nhộn nhịp ở trường trong cả tháng trời cũng không đủ sức cuốn hút đối với tôi.
   (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=198961

1 2 3  Sau»