Hoa gạo tháng Ba (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

hoaGẠOthángBA

Tản văn

Tháng Ba khi cái rét nàng Bân làm tê tái lòng người khi những đợt mưa bụi cuối xuân làm cho những con đường đất trong làng nhão nhoét lầy lội và trơn tuột khi những cánh hoa xoan li ti màu tim tím nở đưa hương ngan ngát là lúc những chùm hoa gạo bung ra đỏ rực như một đài lửa khổng lồ làm sáng bừng cả đường làng ngõ xóm. Đứng từ rất xa người ta vẫn còn nhìn thấy tháp lửa đỏ rực vươn lên trời cao của cây gạo đầu làng. Hoa gạo gọi về bao nhiêu là chim: chào mào sáo sậu sẻ quạt chích choè chim sâu... hót ríu ran ríu rít chuyền cành. Lũ học trò quê ngày nào đi học về cũng tập trung dưới gốc cây dùng súng cao su bắn chim. Có đứa lấy dao nạy những tảng gai gạo mang về nhà hì hục đẽo gọt thành những dấu chiện sau đó nhúng vào lọ mực xanh Cửu Long đóng vào bìa quyển vở quyển sách giáo khoa trông lem nha lem nhem rất bẩn nhưng đứa nào cũng thích vì có cảm tưởng như mình là một cán bộ cao cấp có con dấu riêng.

 

Hoa gạo rụng đỏ đường làng đỏ đầu ngõ. Trời mưa đất trơn lầy lội những bông hoa gạo đỏ tươi là vậy mập mạp là vậy khi rơi xuống đường bùn đất dính đầy trông rất bẩn. Nhiều bông bị người đi xe đạp đi bộ xéo lên nát be bét. Lũ trẻ con chúng tôi rất thích ăn hoa gạo nên thường chọn những bông gạo mới rụng đem xuống hố vôi bên cạnh đã chứa đầy nước từ lâu khoắng khoắng vài lần là sạch bong vẩy vẩy nước rồi lau lau chùi chùi lên áo vài lần là ăn được. Chúng tôi bóc ra chia cho nhau mỗi đứa một cành hoa đứa ăn đài hoa vừa ăn vừa nhìn lên ngọn cây ngóng hoa gạo rơi. Chẳng biết có phải do ngày đó chúng tôi thường xuyên bị đói cho nên ăn hoa gạo cảm thấy rất ngon rất ngọt thấm thía được cái hương vị tuổi thơ ngọt ngào trong những bông gạo vừa rớt cành hay do tuổi thơ lam lũ đã gắn bó chúng tôi hơn với đất với làng với những cây gạo tháng Ba hoa sai chi chít với những buổi trốn học đi chơi với những nỗi buồn vô cớ của tuổi học trò không thể giải toả được mà chúng tôi đã bỏ ra ngồi lì dưới gốc gạo nghĩ vẩn vơ hàng tiếng đồng hồ. Cái thú của chúng tôi mỗi mùa hoa gạo nở là thi bắn hoa gạo. Mỗi thằng tự chuẩn bị cho mình một chiếc súng cao su và một nắm đá viên nhỏ trong túi quần để làm đạn. Thằng nào bắn rụng được nhiều hoa gạo nhất sẽ được ăn tất cả hoa của những thằng còn lại được mang về nhà và được bọn nó mang hộ cặp sách. Tôi thuộc hàng xạ thủ nên đi học thường có kẻ ôm cặp sách cho chỉ việc vừa đi vừa vung vẩy chiếc súng cao su oai như một viên tướng chỉ huy. Chỗ nào tôi dừng lại bọn chúng cũng đứng lại phía sau tôi bỏ đi chúng lại lẽo đẽo đi theo. Nhiều lần về học tôi đã biểu diễn tài nghệ của mình để khao quân bằng một bữa hoa gạo chán chê. Có lần tôi khao bọn chúng bằng một bữa chim quay béo ngậy ám mùi khói rơm nhưng đứa nào cũng thích cũng phục tài tôi. Tất cả những điều đó đã làm cho tuổi thơ của tôi trôi qua trong êm đềm hạnh phúc đã nuôi lớn những ước mơ còn non dại và bé bỏng của lũ học trò quê vẫn chân trần đi học.

 

Chúng tôi lớn dần lên mỗi đứa ôm theo mình một khát vọng thành đạt để rời xa cái kham khổ đói nghèo của một miền quê đồng chiêm trũng. Những mùa hoa gạo cũng lần lượt đi qua trong lặng lẽ tủi hờn khi mà cả nhóm hơn hai mươi đứa chúng tôi và nhiều nhóm khác đã chia tay nhau dưới gốc cây gạo đầu làng để đứa thì đi làm ăn xa đứa thì đi học đại học và cùng hẹn nhau một ngày trở về khi đã trưởng thành. Và rồi cuộc sống bận rộn với những bộn bề lo toan vất vả đã xoá dần đi những mùa hoa gạo và ký ức tuổi thơ trong mỗi chúng tôi. Bạn bè tôi đã trưởng thành cả đứa làm ở Việt Nam Airlines đứa làm ở Viện khoa học Viện kiểm sát Toà án Bưu điện đứa lập công ty riêng đứa làm trong liên doanh đứa đi dậy học... và hầu như đều có xe máy cả. Có lẽ vì vậy mà mỗi lần về làng đi qua gốc gạo chẳng đứa nào kịp giật mình dừng lại để nhìn lại quãng tuổi thơ lam lũ của mình để tự hứa với lòng mình sẽ sống tốt hơn thật hơn để nhớ tới bạn bè - những đứa đã gắn bó với mình suốt quãng đời ấu thơ khó nhọc để ăn lại vài cánh hoa gạo xem hương vị của nó bây giờ thế nào. Đường làng ngõ xóm của làng tôi bây giờ đã được đổ bê tông cả nên những bông hoa gạo rớt cành bị gẫy gập cánh và bị mọi người vô tình xéo lên nát bét. Lũ học trò quê bây giờ cũng không thích ăn hoa gạo nữa và mỗi khi có đứa náo đó dừng lại bên gốc cây thì chỉ vì chúng đang rình để bắn chim. Chim chóc bây giờ cũng ít lắm rồi năm thì mười hoạ mới thấy một bóng chim Chào mào Sáo sậu còn lại thì thỉnh thoảng mới thấy một vài con chim sâu cần mẫn chuyền cành kiếm mồi. Súng cao su bây giờ lũ trẻ con cũng không dùng nữa thay vào đó là những khẩu súng hơi. Chẳng còn ai hiểu được lời thì thầm trò chuyện của cây gạo cả. Chỉ có thời gian còn phũ phàng phủ lên những mùa hoa gạo một nỗi buồn sâu lắng. Có lẽ chỉ còn bác sửa xe đạp già đã từng bước ra từ khói lửa của chiến tranh là còn hoài cổ còn đoái hoài đến những mùa hoa gạo. Đã mấy năm nay bác dựng quán sửa xe ngay dưới gốc gạo này và ăn ở luôn tại đó. Ngày ngày bác cần mẫn quét những cánh hoa rơi dồn lại cho chúng khỏi bị dập vùi dưới những bánh xe vô tình của thiên hạ và thỉnh thoảng người ta lại thấy bác ca cẩm một mình rồi thở dài. Bác cũng như cây gạo không theo kịp dòng chảy hối hả của thời gian đang cùng cây dựa lưng vào nhau để tìm niềm an ủi khi mọi người đã bỏ rơi mình để vượt lên phía trước. Lòng tôi chợt chùng xuống bàng bạc một nỗi buồn./.

 

Tháng 3 - 2001

Hoàng Trọng Muôn

(In trong tập Mùa Hoa Lộc Vừng - Ký và tản văn - NXB Thanh Niên 2007)

More...

Hội vật làng tôi (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

HỘI VẬT LÀNGTÔI

Tản văn



Bà tôi kể lại rằng: Hội vật làng tôi có từ thế kỉ thứ Mười khi vua Lê Đại Hành xuất quân chinh phạt phương Nam trở về. Năm ấy thời tiết rất đẹp mưa thuận gió hoà cảnh vật xinh tươi đại quân của Nhà vua ca khúc khải hoàn trở về ngang qua núi Cấm (Quyển Sơn - Hà Nam) Ngài cho quân dựng trại nghỉ ngơi liên hoan ăn mừng thắng trận. Những cuộc thi đấu vật đấu võ thi bắn cung kéo dài suốt mấy ngày đêm có tiếng hát tiếng nhạc cổ vũ tưng bừng nhộp nhịp. Bỗng dưng trời nổi cơn dông tố dữ dội. Một cơn gió lớn đã cuốn phăng lá cờ suý của nghĩa quân đi mất. Nhiều đô vật trong nghĩa quân đã sốt sắng đuổi theo tìm và lạc vào làng tôi. Sau đó họ đã ở lại dựng nhà dựng cửa lấy vợ sinh con đẻ cái và sống đời đời kiếp kiếp với dân làng. Từ đấy hàng năm cứ mỗi độ xuân về làng lại tưng bừng mở hội thi đấu vật vào ngày mười hai Tết. Đó cũng là lễ hội cầu may: cầu cho sức khoẻ dồi dào để làm việc đồng áng cầu cho mưa thuận gió hoà để mùa màng bội thu cho thóc lúa đầy nhà lợn gà đầy sân và đó cũng là nơi con gái trong làng ra xem để kén chồng. Họ chọn mặt gửi vàng vào những đô vật nào cường tráng khoẻ mạnh và hiền lành nhất để có cơ hội nhờ mai mối lấy làm chồng. Những điều đó đã len lỏi thấm sâu vào kí ức tuổi thơ tôi cho đến tận bây giờ như một niềm tự hào rất đỗi thiêng liêng về mảnh đất quê nhà có truyền thống ngàn năm văn vật như một điều thiêng liêng sâu kín nhất mà ở đó tôi có thể cảm nhận được tính cộng đồng sâu sắc và rõ nét trong văn hoá làng xã ở hội vật làng tôi.

More...

Về quê nội (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

về QUÊNỘI


Tản văn




Tôi xốc lại chiếc ba lô cho chắc chắn rồi bước chân xuống con đò nhỏ. Con đò chòng chành. Một vài ánh mắt nhìn tôi xa lạ hờ hững. Anh lái đò ấn nhẹ vào vai tôi.
- Anh ngồi xuống đi đò bắt đầu rời bến.


Tôi vục bàn tay sâu xuống nước. Nước ấm mà căng tròn trong lòng bàn tay. Một
lớp sương trắng mỏng manh đang phủ nhẹ trên mặt sông. Một vài chiếc đò đã nằm nghỉ ngơi trên bến từ bao giờ. Đâu đây văng vẳng tiếng ai gọi gà khi chiều xuống. Bên kia sông quê nội đã gần lắm rồi.


Bến sông có vài người đang gánh nước và giặt giũ nhưng khi đò cập bến chẳng có ai nhận ra tôi. Tôi nhận ra cái Hường học cùng mấy năm cấp Một ngày xưa. Bao nhiêu năm rồi Hường khác nhiều và có vẻ như già trước tuổi. Nghe nói Hường đã lấy chồng.

More...

Hà Nội trong tôi (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

HÀNỘI trong TÔI

Tản văn


(Ảnh dưới: Trong công viên Thủ Lệ - Hà Nội)

 



 Tôi yêu Hà Nội - một tình yêu trong trắng và đắm say như một mối tình đầu bởi lẽ tôi đã gắn bó với Hà Nội bằng những tháng ngày đi làm thuê trong ngõ Cống Trắng phố Khâm Thiên và sau đó là suốt quãng đời sinh viên giàu ước mơ nhiều khát vọng mà tôi đã được sống hết sống thật với chính mình.

Tôi nhớ đến nao lòng đêm Hà Nội. Thành phố chìm vào giấc ngủ say yên bình sau một ngày gồng mình lên với cuộc sống tất bật. Những ánh đèn vàng héo hắt hắt ra từ ô cửa sổ những nhà cao tầng. Những cột đèn cao áp toả ánh sáng bàng bạc thâm quầng trong màn sương đêm đứng lặng lẽ như những người lính gác trung thành tận tụy. Những con phố vắng hoe dài hun hút. Thỉnh thoảng một vài tiếng động cơ xe máy lạc lõng vang lên rồi chìm nghỉm trong khoảng không tĩnh lặng. Chỉ có tiếng rao vang của những hàng bán bánh mì là vẫn chứa đựng sự thắc thỏm lo âu. Tiếng rao kéo dài mệt mỏi và đứt quãng chẳng đánh thức nổi những bác đạp xích lô đang nằm gác chân lên thành xe chụp mũ vào mặt ngủ ngon lành quên cả muỗi đốt quên cả sương đêm và gió lạnh.

More...

Hè về (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

về

Tản văn




Hình như mùa hè năm nay đến sớm hơn. Những đọt nắng non tơ trong suốt như thủy tinh rưới đều một màu vàng tơ lên khắp không gian trên những cành cây ngọn cỏ còn đẫm sương đêm lung linh chợt e ấp trước thềm hiên rồi tung tăng chạy nhảy vui đùa như bầy trẻ nhỏ. Chúng cũng chẳng đủ sức làm cho những cây phượng vĩ già nua lười biếng giật mình tỉnh giấc ngủ dài suốt những ngày đông rét mướt để bung nở những chùm hoa đỏ rực như những đài lửa khổng lồ đang ngùn ngụt cháy nhưng lại đủ sức hâm nóng bầu không khí lạnh lẽo ảm đạm của buổi giao mùa. Tất cả chợt bừng lên ửng hồng dưới nắng hè như đôi gò má thẹn thùng e ấp của người thiếu nữ vừa bước vào tuổi dậy thì. Một sức sống mới mạnh mẽ rực rỡ đang len lỏi tràn về.

More...

Chợ quê vào tết (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

chợ quê  vào tết

Tản văn



Trời vẫn còn tối lắm. Cánh đồng phía xa bao phủ một màn sương bàng bạc đặc quánh. Gió căm căm rít nhẹ phảng phất mùi ngai ngái của cỏ đồng. Phố huyện nhỏ còn thiu thiu ngủ nhưng có lẽ cũng chẳng ngủ được say bởi cái háo hức về một phiên chợ Tết.


Tiếng gà gáy văng vẳng từ phía xóm chài. Rồi chúng thi nhau gáy. Có lẽ chúng cũng chẳng ngủ được khi cái không khí ấm áp háo hức của một cái tết miền quê đang về. Vài nhà trong xóm đã trở dậy nấu cơm. ánh lửa bập bùng soi rõ những bóng người đang nhảy nhót trên bức vách. Mùi khói rơm cay nồng theo gió sớm lan toả đi khắp nơi làm ấm áp cả cái phố huyện đang chìm trong tĩnh lặng. Bóng khói lửng lơ quyện lẫn vào hơi sương ẩm ướt cay cay tạo nên một hương vị rất riêng của miền thôn quê không sao lẫn được. Lũ trâu cọ cọ sừng vào thanh tre chắn ngang cửa chuồng làm nó nẩy lên tưng tưng kêu lóc cóc. Mấy con ngựa cũng không đứng yên được gõ gõ móng xuống nền đất hứng chí hí lên một tiếng thật dài như đáp lại tiếng gà vừa gáy. Lũ lợn trong chuồng thấy vậy cũng đua nhau kêu ủn ỉn ầm ĩ đòi ăn. Lũ gà xôn xao mổ nhau chí choé. Lũ chó bị giam cầm cả đêm bây giờ được thả rông vờn nhau chán chê rồi đuổi nhau chạy nhởn nha khắp ngõ thỉnh thoảng húng hắng sủa lên vài tiếng. Ngoài đường đã có người đi chợ. Cái phố huyện nhỏ bé rùng mình tỉnh giấc bởi những tiếng ồn ào đang tiến dần về phía chợ.

More...

Tản mạn về tết Nguyên đán (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

tảnmạn VỀ

TẾT
NGUYÊNĐÁN


Tản văn





Một năm có bốn mùa và bao giờ mùa xuân cũng là mùa đẹp nhất mùa mở đầu. Mùa xuân lại bắt đầu bằng Tết Nguyên đán. Tết là do chữ "tiết" đọc chệch ra mà thành. Nguyên đán là buổi sớm đầu tiên. Tết Nguyên đán được người Việt gọi là Tết Cả. Tết được bắt đầu tính từ thời khắc giao thừa của một năm mới từ ngày mồng Một tháng Một âm lịch.


Tuy vậy trước đó nhiều ngày không khí tết đã bắt đầu. Từ ngày hai mươi ba tháng Chạp sau lễ đưa tiễn ông Táo về trời thì việc chuẩn bị tết nhất đã náo nức hơn bao giờ hết. Dù lúc này công việc đồng áng mùa màng của nhà nông cực kỳ bận rộn với những toan tính cho một vụ mùa sắp tới nhưng việc sắm sửa Tết với rất nhiều thứ như lá bánh vàng hương... việc lau dọn bàn thờ tổ tiên sửa sang trang trí nhà cửa chuẩn bị gói bánh chưng... đã mang không khí tết đến với mọi nhà.

More...

Xuống phố đêm giao thừa (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

xuốngphố ĐÊMGIAOTHỪA


Tản văn




Mặc dù biết tối nay trong ký túc xá có tổ chức dạ hội lớn "Chào năm 2000" nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy bồn chồn xốn xang một cảm giác rất nguyên sơ của một đứa trẻ mong Tết về khi lũ bạn rủ tôi xuống phố đón giao thừa.


Có lẽ cái hanh khô se lạnh cái rét ngọt len trong từng ngõ ngách của phố phường Hà Nội đã làm cho không khí buổi giao thừa trở nên thiêng liêng và ấm cúng đến lạ kỳ. Tôi cảm nhận như cả Hà Nội đổ xuống đường đón chào năm mới. Chưa bao giờ tôi thấy những con đường Hà Nội đông người như vậy. Người tràn xuống lòng đường loang đi khắp nơi đầy ăm ắp và di chuyển một cách chậm chạp. Chưa bao giờ tôi thấy đông học sinh sinh viên như hôm nay. Có lẽ tất cả sinh viên trong ký túc xá đều bỏ mặc đêm hội của trường mình mà kéo nhau đổ xuống đường để tìm cảm giác mới lạ của buổi đầu năm và chờ đón sự cố Y2K(*).

More...

Bốn tuần quân ngũ (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

bốn tuần QUÂN NGŨ

Tản văn



Cái nắng tháng Tám còn bỏng rát oi nồng như ngày nào còn tiếng ve kêu phượng nở của tiết trời mùa hạ. Hơn một tháng nghỉ hè dường như còn quá ít ỏi so với nỗi nhớ nhà của sinh viên năm thứ nhất. Thế nhưng khi chân ướt chân ráo lên trường mọi người đã hăng hái chuẩn bị làm anh bộ đội cụ Hồ. Cũng là "lính nghĩa vụ" đấy chứ nhưng chúng tôi không phải khám tuyển như những người vào bộ đội cũng chẳng nhàn tênh với một chiếc gậy tre thay cho súng và một quả lựu đạn đẽo bằng gỗ để tập quân sự trong một tuần như ngày còn học phổ thông. Bốn tuần quân ngũ cũng dãi nắng dầm mưa vất vả nên ai cũng đen sạm đi nhưng trông lại chững chạc chứ không "bột" như ngày chưa làm lính. Mấy bạn gái lớp A6 - K46 còn cười thật hồn nhiên: "Có gian khổ mới hiểu và yêu người lính hơn mới không để các anh phải chờ hồi âm lâu khi gửi thư về trường".

More...

Kỷ niệm ngọt ngào (tản văn)

By Hoàng Trọng Muôn

KỶNIỆMNGỌTNGÀO

Tản văn




Tôi yêu những ngày 20-11 yêu những năm tháng sinh viên ngắn ngủi nhưng giàu ước mơ nhiều khát vọng. Đó là những năm tháng tôi được sống hết mình được làm việc được hoạt động bằng cả sức mạnh và lòng nhiệt tình của tuổi trẻ. Đó là những năm tháng với bao buồn vui trong vòng tay bè bạn mà mỗi khi đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 ký ức lại ùa về trong tôi với bao kỷ niệm ngọt ngào.

Năm vào trường Đại học Sư phạm Hà Nội tôi còn khù khờ và khép mình lại với tất cả mọi chuyện xung quanh. Chẳng quen ai chẳng chơi bời gì cứ lầm lũi đến giảng đường như một con rùa bò quanh xó cửa. Ngày 20-11 đứa bạn trong Đại học Sư phạm Huế gửi ra cho tôi một tấm thiệp và ba phong kẹo cao su để giúp tôi gặm nhấm nỗi buồn khi nằm dài ở nhà. Cũng thật lạ cái không khí háo hức nhộn nhịp ở trường trong cả tháng trời cũng không đủ sức cuốn hút đối với tôi.
 

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'10609','6r6svknpn5ms2kuflfs3ftnov2','0','Guest','0','54.80.140.29','2018-08-16 13:29:49','/ac26089/tan-van.html')